Trang nhất » Tin Tức » Chuyên gia tư vấn » Tâm lý, Giới tính

Cái giá của việc chạy đua không lường ra cái đích

Thứ hai - 20/04/2015 23:23
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, lớn lên ở vùng quê chiêm trũng. Quanh năm phải đối mặt với hạn hán và lũ lụt. Mỗi lần mưa bão lụ lụt kéo về là rửa trôi đồng lúa, đồng màu, bao thành quả trông đợi làm người nông dân trắng tay, cay đắng.
Cái giá của việc chạy đua không lường ra cái đích

Cái giá của việc chạy đua không lường ra cái đích

          
Ba mẹ tôi đều làm nông, nhà tôi có hơn mẫu ruộng và 2 thửa đồng màu. Nên thằng con trai đích tôn là tôi cũng nhếch nhải trên ruộng từ khi còn bé tí. Dù vậy nhưng tôi vẫn là người được cha mẹ quan tâm nhất, được cha mẹ cho đi học hơn các chị. Ba chị của tôi phải nghỉ học, chị Cả làm ở xưởng may, chị Hai đi chợ, chị Ba tật nguyền nên chỉ ở nhà quấn tăm hương. Sống trong gia đình như vậy tôi hiểu được sự khổ cực và giá trị của đồng tiền. Tôi đã không phụ lòng mong mỏi của gia đình, không ngừng học tập và đạt không ít những thành tích xuất sắc. Và trời không phụ công người, tôi đã đỗ đại học bách khoa lọt vào trong tốp thủ khoa của trường. Tôi trở thành niềm tự hào không những của cả gia đình mà cả làng, cả xã. Tôi thấy cha mẹ hãnh diện về tôi lắm. Ngày tôi nhập học, rất nhiều người tiễn đưa tôi, không ngớt những lời khuyên những lời dặn dò: “Thằng cu Biển đi học giỏi nghen rồi về làm giàu để ba mẹ nhờ”. Cu Biển đó là tên giấu của tôi, cha mẹ muốn tôi luôn mạnh mẽ và mặn mà như biển. Thật vậy, cuộc sống đó đã luyện tôi lúc đó trở thành một cu Biển như mong ước. Vậy mà cuộc sống nở hoa rồi cũng đã đưa tôi đến ngã rẽ của cuộc đời. Bằng cuộc chạy đua mà do tôi không nhìn ra cái đích.

Khi đặt chân lên đất Hà Thành, cái nơi xô bồ nhộn nhịp. Cái nơi đã cuốn tôi vào những trò chơi. Ban đầu tôi cứ ngỡ như mơ, ai cũng chào đón, hồ hởi, thậm chí mời mọc tôi. Nhưng về sau thì ít dần và rồi tôi phải phải đối mặt với đống nợ. Tôi quay sang đắm mình trong game thủ online, tôi thử vận may với lô đề, tôi hẹn hò đêm khuya với lũ bạn đến bar. Và rồi một lần say sỉn tôi đã có quan hệ tình dục không lành mạnh với một cô gái qua đường.

Cứ thế, cứ thế… tôi vẫn cứ chạy đua theo những cuộc chơi đó. Nhưng rồi mọi thứ ập đến, sau cuộc đua xe tôi bị ngã phải cấp cứu bệnh viện. Và rồi bác sĩ báo tin tôi đã mắc căn bệnh chết người không thuốc chữa HIV. Tôi không tin vào mắt mình, tôi thực sự không tin. Tôi đã chửi rủa bác sĩ nói láo và trở về phòng trọ với tờ kết quả. Tôi vò nát, vò tung đầu mình lên, bấn loạn, 1 cảm giác rùng rợn lạnh sống lưng. Tôi thấy mình cô đơn và rơi vào bi đát hơn khi sau đó 1 tuần nhà trường thông báo tôi bị đình chỉ học tập. Bao lâu rồi tôi không hỏi han tới gia đình, bao lâu rồi chỉ gọi điện là giục cha mẹ gửi tiền, bao lâu rồi là vác mặt đi ăn quỵt một con bạn hiền lành mà chưa bao giờ đưa nó một xu. Lương tâm tôi cắn dứt, tôi hối hận, tôi muốn từ bỏ cuộc sống này. Nhưng tôi đã mơ thấy một tiếng gọi “Cu biển ơi, con đừng đi”.

Giờ tôi phải làm sao? Phải bắt đầu lại từ đâu…?

                            
19006690 - Nơi lắng nghe và chia sẻ cùng bạn!

 

Tác giả bài viết: suckhoeviet.info

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Hỗ trợ trực tuyến


Tư vấn sức khoẻ - Tâm lý - Tình cảm  





(Gặp Bác sĩ: 1900.6690)

# # # # # # # # # # # #